Header Ads

Trên năm tháng ấy, đứa trẻ lớn lên...




Có những lần yên lặng nhìn phố. Đếm những bước chân. Một, hai, ba,…
người ta chênh vênh, người ta cô đơn, người ta liêu xiêu… Còn mình thì
sao đây?

Ừ. Bước chân của mình đã đi đến tận đẩu đâu. Xa lắt. Dịu vợi. Mà chẳng
rõ nó mang dáng dấp như thế nào cả. Chỉ biết khi quá mỏi mệt, bất giác
nhìn xuống, lại thấy có chút gì đó xót xa. Gót chân ấy đã không ít lần
dẫm phải gai, vấp phải đá,
Post a Comment
Powered by Blogger.