Bây giờ mình đã không còn đủ khả năng viết về những cơn mông lung của
lòng mình nữa. Thi thoảng, thấy mình đủ cô độc để ngồi viết một mạch
dòng cảm xúc hỗn độn, đủ để hư cấu chúng thành một thứ gì đó nhưng rốt
cùng lại mình im lặng, đè nén chúng vào lòng. Hình như mình vẫn đang sợ
hãi, sợ hãi khi bị cuốn vào vòng xoay của những con chữ... Tại sao phải
là người đi kể những câu chuyện

Nhận xét&Bình luận

Kết nối&Chia sẻ:

Designed by www.kenhshare.net | Copyright © 2010 Template Design by Mr.Thành Công